suzaku_1999
06-18-2008, 12:20 AM
Từ ngày sinh ra cho tới khi lớn lên tôi được sống trong nhung lụa mặc dù gia đình tôi không giàu có.Lúc nhỏ tôi cảm nhận rằng cuộc sống thật vô vị buồn tẻ.Mà điều đó cũng dễ hiểu thôi vì tôi sinh ra và lớn lên trong vòng tay cha mẹ không hề rời khỏi nhà lấy nửa bước.Cuộc sống như con búp bê sứ trong lồng kính.Không ít người ngưỡng mộ cuộc sống ấy của tôi nhưng có ai biết rằng tôi lại muốn thoát khỏi cái lồng kính ấy để tự do tung cánh trong bầu trời mơ ước của mình hay không?Nhưng rồi có ai biết được ngày mai đâu kia chứ.Khi toi vừa tròn 16 tuổi thì hỡi ơi gia đình tôi như tan vỡ,chẳng còn như gia đình tôi ngày trước nữa và cuộc sống nhung lụa ấy cũng đã kết thúc theo.Và tôi phải tập sống một cuộc sống bình thường như bao người khác.Tôi cảm thấy mình bất lực,vì sao ư?Vì tôi đã quá quen với chuyện được người khác chiều chuộng nâng niu nhưng giờ đây phải tự tay mình phục vụ nhu cầu của mình.Chuyện ấy quá bình thường mà sao với tôi khó khăn đến thế kia chứ?Nhưng rồi thời gian trôi qua mau tôi cũng đã dần quen với chuyện ấy,quen với chuyện mình chẳng còn là tiểu thư đài các ngày nào nữa.Khi tôi tròn 18 tuổi tôi cũng đã biết yêu.Cái cảm giác mà tôi chưa bao giờ có trước kia dù quanh tôi không thiếu những anh chàng công tử hào hoa.Đôi khi tôi thấy mình cũng lạ.Lạ là vì sao ngày xưa bao chàng công tử tìm tới mình nhưng mình lại không hề động lòng xao xuyến mà giờ đây lại đọng lòng trước một người thật bình thường đến tầm thường.Không hiểu nỗi chính mình và đôi khi tôi nghĩ rằng có lẽ vì cuộc sống trước đây của mình quá quen thuộc với những anh chàng công tử ấy rồi nên một người bình thường mà cũng có thể nói là tầm thường lại khiến mình thấy khác lạ nên động lòng chăng?Nhưng rồi tôi biết mình đã sai.Sai vì tôi nhận ra rằng trước kia những anh chàng công tử ấy đến với tôi chỉ vì tôi là tiểu thư nhưng chẳng ai thật lòng và điều đó khiến cảm thấy chán ngán.Nhưng cái con người tầm thường ấy lại có tấm lòng chân thật và đến với tôi bằng cả con tim nên tôi đã động lòng và yêu anh ấy.Anh ấy không rời bỏ tôi khi tôi thất thế chẳng còn là một cô tiểu thư,chẳng còn là con búp bê sứ trong lồng kính ngày nào.Anh ấy yêu tôi vì tôi là tôi,không trách tôi vì chẳng làm được bao nhiêu viêc,chẳng khó chịu khi đôi khi tôi quen thói sống xa hoa ngày nào và chẳng ruồng bỏ tôi vì có những lúc tôi lại quen thói tiểu thư đỏng đảnh ngày nào.Những lúc ấy anh chỉ ân cần bên tôi khuyên bảo tôi,nhẹ nhàng chỉ dạy tôi những điều cần biết trong cuộc sống thường ngày này.Không la mắng,không nặng nề và không chỉ trích.Tôi đã yêu cái chân tình của anh và tôi đã yêu cái mộc mạc nơi anh,không se sua,không bóng bẫy,không chói loá nơi anh.Và khi ấy tôi nhận ra cuộc sống vốn dĩ chẳng tẻ nhạt như tôi từng nghĩ.Nó vốn dĩ rất tươi đẹp mà chỉ vì ngày xưa tôi không biết cuộc sống thật sự ra sao thôi.Tình yêu và cuộc sống là những món quà tặng vô giá mà cuộc sống đã ban cho con người.Và sống trên đời này thì sẽ có rất nhiều niềm vui và nỗi buồn.Đôi khi có những niềm vui thật nhỏ nhưng đâu ai biết được có lúc nó sẽ trở nên lớn lao biết bao nhiêu.Tôi đã nhận ra được điều đó là nhờ vào cuộc sống,nhờ vào tình yêu.Rất cảm ơn cuộc sống đa mang lại cho tôi những món quà vô giá và cũng rất cám ơn tình yêu của anh vì đã mang lại niềm vui ấy cho tôi.Cảm ơn rất cảm ơn tạo hoá và cuôc đời.