Bear0707
12-20-2005, 12:52 PM
Cô bé chạy quanh sân bóng rổ, chốc chốc lại la lên:"Chồng ơi!! Cố lên!!". Ai là chồng cô bé??? Mọi người trong sân trợn trừng mắt nhìn cô bé như sinh vật lạ, cô bé chỉ khoảng 15-16 tuổi!! Có lẽ trong cái sân đó chỉ có bọn áo đỏ chúng tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra!! Cuối trận bóng, giữa sân dàn ra một hàng ngang áo đỏ, "Vợ ơi!! Tụi anh yêu vợ!!", một đống nụ hôn gió bay tứ tung trong sân!!! Cô bé cười thật tươi và chạy tới ôm chầm lấy "bọn chồng" của mình!! Có ai hiểu chuyện gì đang xảy ra ko??
Chúng tôi đã wen và gần như ghiền cái cảm giác được gọi bằng chồng mỗi trận bóng. Cô bé là vợ của tất cả bọn tôi, một cô vợ dễ thương ko chịu nổi!
Đó là một buổi sáng lạnh ngắt, bọn tôi đang nghiến răng, bặm môi bởi cái thời tiết điên khùng, thầm nguyền rủa ông huấn luận viên đáng ghét, ông ta thì áo trùm áo, còn bọn tôi thì chỉ có cái áo mỏng teng cộng thêm cái wần tà lỏn!! Ông ta đang nghĩ gì nhỉ?? Một gã khùng chính hiệu!! "Baaaaaaaaaaa!!!", tiếng gọi xuyên thủng cái không khí lạnh lẽo và đương nhiên xuyên thủng cả...màng nhĩ của chúng tôi!! Một con nhỏ đỏ rực chạy như bay trong sân bóng, tông thẳng vô ông thần đáng ghét!! Nó cười nói, nhảy tưng tưng xung quanh ông thầy!! Nó làm gì nhỉ?? Tôi vẫn chưa thấy mặt con bé, chắc cũng ngầu ngầu như ông thầy này thui, chả đáng nhìn!!
Ông thầy ngưng cuộc nhí nhảnh với con nhỏ, tiến về phía chúng tôi fán một câu xanh rờn rờn rờn lun:"Hôm nay con gái thầy lo cho tụi em! Thầy có chuyện fải đi! Tập tành cho đàng hoàng, con gái thầy có võ đó!!"~~>bó tay!!
Chả biết nói gì nữa, ông thầy vừa đi, chúng tôi way người về phía con nhỏ đỏ rực kia, nó từ từ tiến lại, gỡ cái mũ trùm đầu! Ba mẹ ơi!! Ko thể tin được, cả đội nhìn ko chớp mắt, con nhỏ xinh cực!! Chắc ko fải con ông thầy mà là...con hàng xóm!! Hix!! "Đi thôi nào mí anh chồng của em!!", con bé nói với cái nháy mắt chết người,nó gọi chúng tôi là "chồng"! Trời!! Choáng!! Con gái bi giờ gặp ai cũng gọi bằng chồng sao?? Con bé kéo cả bọn xồng xộc ra khỏi sân(đúng là nó có võ!!).
"Ko cua vợ, vợ là của chung!!"_tuyên ngôn của chúng tôi!! Rồi.....
"Em đi nha!! Chồng em ở lại vui vẻ, nhớ em nha mí chồng yêu!!", cô bé nói thật hồn nhiên rồi bước đi. Chúng tôi nhìn vợ yêu đi mà ko biết làm gì, vợ fải wa nước ngoài học, vợ sẽ ko về trước 20 tuổi, chúng tôi sẽ cô đơn trong 4 năm tới!! Tôi cảm thấy thật buồn, trống vắng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết! Chúng tôi đã có những ngày thật hạnh phúc bên nhau, chúng tôi đã có vợ khi mới 17 tuổi, chúng tôi đã có một người để yêu thương, chúng tôi đã có một nguồn động lực mạnh mẽ, chúng tôi đã có, đã có rất nhiều. Bây giờ, chúng tôi như mất tất cả!!
......
Chúng tôi đã wen và gần như ghiền cái cảm giác được gọi bằng chồng mỗi trận bóng. Cô bé là vợ của tất cả bọn tôi, một cô vợ dễ thương ko chịu nổi!
Đó là một buổi sáng lạnh ngắt, bọn tôi đang nghiến răng, bặm môi bởi cái thời tiết điên khùng, thầm nguyền rủa ông huấn luận viên đáng ghét, ông ta thì áo trùm áo, còn bọn tôi thì chỉ có cái áo mỏng teng cộng thêm cái wần tà lỏn!! Ông ta đang nghĩ gì nhỉ?? Một gã khùng chính hiệu!! "Baaaaaaaaaaa!!!", tiếng gọi xuyên thủng cái không khí lạnh lẽo và đương nhiên xuyên thủng cả...màng nhĩ của chúng tôi!! Một con nhỏ đỏ rực chạy như bay trong sân bóng, tông thẳng vô ông thần đáng ghét!! Nó cười nói, nhảy tưng tưng xung quanh ông thầy!! Nó làm gì nhỉ?? Tôi vẫn chưa thấy mặt con bé, chắc cũng ngầu ngầu như ông thầy này thui, chả đáng nhìn!!
Ông thầy ngưng cuộc nhí nhảnh với con nhỏ, tiến về phía chúng tôi fán một câu xanh rờn rờn rờn lun:"Hôm nay con gái thầy lo cho tụi em! Thầy có chuyện fải đi! Tập tành cho đàng hoàng, con gái thầy có võ đó!!"~~>bó tay!!
Chả biết nói gì nữa, ông thầy vừa đi, chúng tôi way người về phía con nhỏ đỏ rực kia, nó từ từ tiến lại, gỡ cái mũ trùm đầu! Ba mẹ ơi!! Ko thể tin được, cả đội nhìn ko chớp mắt, con nhỏ xinh cực!! Chắc ko fải con ông thầy mà là...con hàng xóm!! Hix!! "Đi thôi nào mí anh chồng của em!!", con bé nói với cái nháy mắt chết người,nó gọi chúng tôi là "chồng"! Trời!! Choáng!! Con gái bi giờ gặp ai cũng gọi bằng chồng sao?? Con bé kéo cả bọn xồng xộc ra khỏi sân(đúng là nó có võ!!).
"Ko cua vợ, vợ là của chung!!"_tuyên ngôn của chúng tôi!! Rồi.....
"Em đi nha!! Chồng em ở lại vui vẻ, nhớ em nha mí chồng yêu!!", cô bé nói thật hồn nhiên rồi bước đi. Chúng tôi nhìn vợ yêu đi mà ko biết làm gì, vợ fải wa nước ngoài học, vợ sẽ ko về trước 20 tuổi, chúng tôi sẽ cô đơn trong 4 năm tới!! Tôi cảm thấy thật buồn, trống vắng và lạnh lẽo hơn bao giờ hết! Chúng tôi đã có những ngày thật hạnh phúc bên nhau, chúng tôi đã có vợ khi mới 17 tuổi, chúng tôi đã có một người để yêu thương, chúng tôi đã có một nguồn động lực mạnh mẽ, chúng tôi đã có, đã có rất nhiều. Bây giờ, chúng tôi như mất tất cả!!
......